Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Tình dục với người tàn tật



Các bạn thân mến !
Khi nói đến tình dục , người ta thường nghĩ đến những hình tượng thật đẹp đẽ như nơi Thiên đường . Người ta nghĩ đến hình tượng người nam giới mạnh mẽ lại lịch lãm , vừa khéo léo lại biết yêu chiều . Người ta nghĩ đến hình tượng người nữ giới xinh đẹp mê hồn , vừa hấp dãn lại đoan trang , vừa gợi cảm .
Nhưng !
Có một thế giới bé nhỏ hơn , thầm lặng hơn , ít người biết đến hơn và không có gì hấp dẫn . Một thế giới bị mọi người lãng quên vã xa lánh . Đó là lĩnh vực Tình dục của những người khiếm khuyết và người tàn tật , người thương tật cũng như người bệnh mãn tính .
Họ là ai và họ như thế nào ? Chúng ta cùng định nghĩa về họ .
Người khiếm khuyết là người khi sinh ra bị thiếu một phần chi thể , thiếu một chức năng vận động hoặc suy nghĩ , thiếu một chức năng sinh lý . Ví dụ như  người ta dùng từ khiếm thị để chỉ người không có đôi mắt nhìn thấy như mọi người . Hoặc từ khiếm thính để chỉ người không có khả năng nghe được tiếng động như mọi người .
Ở một thể nhẹ hơn , một ngời sinh ra tuy đầy đủ các bộ phận của cơ thể nhưng một bộ phận nào đó  không thực hiện chức năng đầy đủ như người bình thường thì họ được coi là người khiếm khuyết , người dị tật .  Ví dụ như một người sinh ra đầy đủ chân tay , nhưng có thể một hay hai chân của họ không vận động được , họ bị liệt chi .
Ở một nhóm người khác , khi sinh ra , họ hoàn toàn khỏe mạnh bình thường . Nhưng trong một sự cố của cuộc sống , cơ thể của họ không còn được lành lặn như khi họ được sinh ra . Những người bị mất , bị hỏng một phần cơ thể được coi là người tàn tật . Sự kiện làm cho họ trở thành người tàn tật có thể mang tính chất rủi ro ( tai nạn ), nhưng cũng có thể là một hành động hy sinh anh hùng ( thương binh ) . 
Trở lại vấn đề tình dục thì đại đa số người bình thường đều đủ khả năng tự giải quyết vấn đề tình dục của cá nhân mình . Một số ít người bình thường có cần đến sự trợ giúp ở mức những kiến thức tư vấn . Nhưng đối với người khuyết tật thì trong cuộc sống bình thường họ đã gặp những khó khăn thì vấn đề tình dục càng trở nên khó khăn gấp bội phần .  
Khó khăn đầu tiên của người khuyết tật trong vấn đề tình dục là sự kỳ thị của những người thân cận , của xã hội dành cho họ . Mọi người thường nghĩ họ nuôi bản thân mình còn chưa xong nói gì đến nuôi thêm một người nữa . Có những cách nghĩ sâu hơn , họ cho rằng người khuyết tật lập gia đình thì sẽ sinh ra những đứa con cũng bị khuyết tật . Và tất cả những gì liên quan đến tình cảm , tình yêu , gia đình , cưới xin ..vv... của người khuyết tật thường bị những người thân cận phản đối , ngăn cản . Từ đó cuộc sống của những người khuyết tật ngoài sự trở ngại do tật nguyền còn thêm một sự trở ngại về tinh thần, tâm lý .
Khó khăn thứ hai là khả năng tiếp cận các kiến thức về sinh lý tình dục người thương tật bị giới hạn rất nhiều so với những ngừơi bình thường . Bởi họ không được trao đổi cùng với ai , không có sách báo tài liệu tham khảo , thậm chí không được học tập một cách tối thiểu .
Khó khăn thứ ba của người thương tật là người ta bị mặc cảm về ngoại hình bản thân của họ rất nhiều . Họ nghĩ rằng mình không xứng đáng , không hấp dẫn , không ai cần đến , họ không còn đựợc việc gì , họ không thể làm được việc đó  ..vv...  
Khó khăn thứ tư là họ không có khả năng thực hiện , không có cơ hội để thực hiện tình dục , không có khả năng tìm kiếm hạnh phúc . Họ không có điều kiện tiếp cận với người khác giới , không có khả năng đi tới kết hôn ...vv...
Với những người bình thường , nhất là những người đã có gia đình , người ta thường không coi trọng và cũng không quan tâm nhiều đến vấn đề tình dục . Tình dục đối với họ vấn đề hết sức bình thường , là vấn đề nhỏ  . Bởi vì họ thường xuyên được tham gia sinh hoạt tình dục . Nhưng nếu giả sự sinh hoạt tình dục của những người bình thường bỗng nhiên bị ngăn cản , bị tước đoạt quyền được sinh hoạt tình dục thì đó là điều rất hệ trọng đối với mỗi người . Kể cả đối với những người chưa từng được sinh hoạt tình dục ( chưa có gia đình , chưa QHTD với người khác giới ) . Bởi họ vẫn có một niềm tin và hy vọng rằng họ sẽ có cuộc sống tình dục bình thường như mọi người .
Chúng ta có thể tìm thấy người ta tự nguyện chuyển giới tính cho mình .Từ giới tính này sang giới tính khác theo ý thích cá nhân , tìm kiếm cách  tăng cường khả năng tình dục của mình ( thuốc bổ , thuốc kích thích ...vv...) , ít có ai mong muốn khả năng tình dục của mình mau chóng mất đi . Hiếm hoi trong lịch sử của loài người , chỉ một số ít người đã tự loại bỏ chức năng sinh dục của mình ( tự thiến, hoạn ) .
Ngày nay người ta đều biết tình dục không đơn thuần là sinh sản , bởi số lượng con cái người ta có khả năng sinh ra nhiều nhất tới hơn 10 đứa con , nhưng số lần người ta QHTD tới 5000 lần trong cuộc đời . Tình dục có một tác động vô cùng lớn lao tới tâm lý và tinh thần của người tham gia . Nói cách khác thì tình dục có tác động rất lớn tới tâm lý , tinh thần của con người . Khi con người bị tước đoạt quyền sinh hoạt tình dục thì đồng nghĩa tâm lý và tinh thần của người đó cũng bị ảnh hưởng rất lớn .
Mọi người thường nhìn nhận QHTD với hai ý nghĩa , sinh đẻ con cái và tận hưởng cảm xúc khoái cảm .Và khi nói đến tình dục người ta thường coi đó là việc tận hưởng hơn là sinh sản , bởi số lần QHTD vì cảm xúc nhiều hơn rất nhiều số lần người ta QHTD vì sinh sản . Nhưng ý nghĩa của việc QHTD của con người mang nhiều tính chất tích cực hơn thế rất nhiều .
Ngoài việc tận hưởng cảm xúc và sinh sản , QHTD còn tác động tích cực đến tâm lý của người tham gia , họ có thêm niềm tin , niềm hy vọng trong cuộc sống . QHTD còn có tác dụng đến hoạt động của hệ thống nội tiết tố trong cơ thể . Các tuyến nội tiết tố sinh dục có tác dụng giúp cơ thể đề kháng tốt hơn với bệnh tật . Cảm xúc tình dục còn giúp người ta giảm đau , thư giãn tinh thần , cân bằng tâm lý  ...vv...  Đối với người bình thường , người ta không để ý nhiều đến những tác động đó , bởi vì người ta dư thừa sức khỏe . Nhưng đối với người thương tật , thì những tác động đó là  có ý nghĩa rất lớn .
Ở những xã hội phát triển , người ta đã đề xuất nhiều giải pháp hỗ trợ tình dục cho người thương tật . Có những tổ chức tình nguyện làm dịch vụ tình dục miễn phí cho người thương tật . Có chính sách cho phép người tàn tật hoạt động mại  dâm . Có tài trợ cho người thương tật khám chữa bệnh và phương tiện tránh thai miễn phí ...vv... Những giải pháp này không thể áp dụng đối với người thương tật trong xã hội ta , bởi nhiều vấn đề không phù hợp với xã hội . Nhưng không vì thế mà người thương tật đáng bị bỏ rơi trong vấn đề tình dục . Cần phải hiểu và tìm những giải pháp phù hợp để giúp đỡ người thương tật trong vấn đề tình dục .
Đặc điểm khác biệt về tình dục của người thương tật so với người bình thường là cần phải phân loại đối tượng cụ thể . Cần có tác động và cân nhắc tính toán hợp lý để vấn đề tình dục của họ có hiệu quả lớn nhất trong cuộc sống của bản thân họ . Điều đó cần đến sự trợ giúp của những người thân cận và cộng đồng xung quanh .
Điều cân nhắc lớn nhất đối với người thương tật là phải tính đến khả năng sinh sản của hai người phối ngẫu với nhau . Nếu một trong hai người hoặc cả hai người phối ngẫu với nhau thuộc đối tượng tàn tật . Người bị thương tật, tàn tật trong một sự cố trong quá khứ cuộc sống . Họ hoàn toàn có thể sinh ra những đứa con khỏe mạnh, lành lặn . Bởi thương tật ngoại khoa không mang tính di truyền . Họ có khả năng xây dựng một gia đình bình thường . Họ sẽ có chỗ dựa trong cuộc sống khi về già nếu họ có con cái .
Điều cân nhắc thứ hai là người ta cần tính toán sự phù hợp về thương tật của hai người để làm sao họ có thể hỗ trợ nhau trong cuộc sống . Nếu hai người cùng khiếm thị ghép đôi với nhau thì cuộc sống của họ không được cải thiện gì hơn . Một người khiếm thị có thể ghéo đôi với một người khiếm khuyết nhưng thị giác phải tốt . Một người liệt chân , mất chân thì không nên ghép đôi với người giống như mình ...vv...
Điều cân nhắc thứ tư là khi một trong hai người khuyết tật có mang tính di truyền . Với những người này thì tính chất tình dục của họ phải được sàng lọc và kiểm soát , thậm chí phải loại bỏ khả năng mang thai . Với đối tượng này rất cần thiết phải có sự xem xét kết luận từ chuyên môn. Đối với những thành phần này , hoạt động tình dục đối với họ chỉ còn mang ý nghĩa tâm lý và tinh thần .
Với những người bình thường , hiếm khi người ta cần đến sự trợ giúp những vấn đề về tình dục của người khác . Từ đó mọi người đều có tâm lý nghĩ rằng tình dục là chuyện riêng tư , thầm kín và hoàn toàn cá nhân của mỗi người . Người ta không bao giờ quan tâm , hỏi thăm hoặc nhờ vả đến sự trợ giúp của người khác trong vấn đề tình dục của mình hoặc cá nhân họ đối với những người thân cận khác .Trong một mối quan hệ thân cận như cha mẹ với con cái , họ không bao giờ quan tâm đến tình dục của con cái có thuận lợi hay khó khăn gì  không .Và trong những mối quan hệ xã hội ngang bằng nhau thì việc hỏi thăm đến vấn đề tình dục của người khác được coi như là một sự khiếm nhã . Mặc dù đối với mỗi người , tình dục là vấn đề rất quan trọng . Có chăng trong gia đình thì chỉ có sự nhắc nhở, khuyên răn của cha mẹ đối với con cái của mình về hành động ứng xử với người bạn khác giới . Hoặc ngoài xã hội, tình dục chỉ được mọi người trao đổi với tính chất như chuyện tám cho vui .Vì tính đặc điểm đó , những người thương tật càng không được hỗ trợ của những người thân cận trong vấn đề tình dục .
Trong vấn đề tình dục , giới tính , người thương tật nói chung cần rất nhiều sự trợ giúp của những người thân cận xung quanh mình . Sự trợ giúp này không giống như những việc thông thường trong cuộc sống mà cần tiếp cận đến sát hơn đối với những vấn đề riêng tư của người thương tật . Ví dụ như một nữ giới  bị khiếm thị cần đến sự trợ giúp của mẹ mình mỗi khi hành kinh . Một người nam giới bị bại liệt cần đến sự trợ giúp của người khác khi tắm rửa ...vv... Và một sự trợ giúp về tình dục là một điều chắc chắn rằng người thương tật cần đến . Và đó là điều nên làm .
Người bình thường sẽ khó khăn khi chính bản thân mình có sự rắc rối về tình dục . Sự khó khăn khi người bình thường cần trợ giúp về tình dục nằm ở trong nội tâm của mỗi người .Họ e ngại khi phải nói vấn để riêng tư của mình với người khác . Người bình thường có kinh nghiệm tình dục , có cuộc sống tình dục tốt lại thường rất nhiệt tình sẵn sàng trao đổi giúp đỡ người khác khi họ có thắc mắc . Nhưng đối với người thương tật , sự trợ giúp tình dục lại gặp khó khăn cản trở theo chiều hướng ngược lại . Người bình thường lại e ngại trao đổi vấn đề tình dục với người thương tật . Bởi tâm lý đa số mọi người đều nghĩ rằng tình dục là vấn đề làm cho cuộc sống của người thương tật thêm phần khó khăn , phiền hà .
Người thương tật  trước hết cần được trợ giúp về nhận thức tình dục của bản thân họ . Vấn đề này cũng giống như việc giáo dục giới tính cho trẻ em bình thường . Ở trẻ em bình thường việc giáo dục giới tính thường mang tính thụ động , bởi các em có điều kiện tiếp xúc với xã hội rộng lớn hơn . Những vấn đề giới tính có thể được trẻ em tự đặt vấn đề trước , nguời lớn giải quyết vấn đề đó sau , đồng thời định hướng tích cực trong những vấn đề tiếp theo của trẻ em 
Đối với trẻ em khuyết tật , nhiều trường hợp các em không có điều kiện tiếp xúc với xã hội nên chúng không có khả năng tự đặt ra các vấn đề . Do đó nguời hỗ trợ phải tự tiếp cận những vấn đề giới tính đối với trẻ khuyết tật . Đó là một việc khó khăn rất nhiều đối với người trợ giúp , bởi vì đặt vấn đề tình dục với một người không có ý thức tình dục là rất khó . Thực chất đó là một việc mang tính chất khơi dâm . Nhưng không có cách nào khác để xác định được ý thức giới tính của người khuyết tật . Và đó chính là mục tiêu đầu tiên của việc trợ giúp đối với người thương tật . Tùy từng trường hợp cụ thể mà người trợ giúp cần đặt vấn đề khéo léo và tế nhị như : Có thích yêu con gái không ? Có muốn lấy chồng không ? ...vv...
Khi khả năng sinh dục của người khuyết tật có một sự trưởng thành nào đó thì khi đó họ có khả năng tiếp cận với ý thức giới tính .  Kết quả thu được từ người khuyết tật có thể là : Có thích nhưng vì ...vv... Có muốn nhưng bởi tại ...vv... Như thế thì có nghĩa là người đó đã có ý thức giới tính tích cực . Khi đó người ta mới có khả năng tiến hành  bước trợ giúp tiếp theo .
Bước trợ giúp giới tính tiếp theo đối với người thương tật gồm ba phần
Một  là xác định thực thể hoạt động của cơ quan sinh dục .  
Hai là xác định tính chất di truyền .
Ba là xác định khả năng vận động giao hợp .
Xác định thực thể hoạt động của cơ quan sinh dục cũng giống như người bình thường . Đối với người thương tật là nam giới cũng như nữ giới , họ cũng cần được thăm khám về hệ thống sinh dục . Chỉ có thể hỗ trợ cho họ khi họ có bộ phận sinh dục hoàn chỉnh hoặc khiếm khuyết nhỏ  có thể khắc phục được . Với người thương tật là nam giới phải có tinh hoàn , có dương vật , có khả năng cương cứng , có xuất tinh . Không thể trợ giúp cho một nam giới thương tật nếu họ không có hoặc tinh hoàn bị teo nhỏ . Đối với người thương tật là nữ giới , cần thăm khám xem âm hộ , âm đạo có bình thường không , có kinh nguyệt hay không .
Khi xác định được khả năng sinh dục của người thương tật , thì bước tiếp theo cần xác định khả năng di truyền của người đó . Những người bị thương thì không có tính di truyền . Một người cha hay mẹ bị mất chi thể do tai nạn thì  không có tính di truyền . Con cái của họ sinh ra không bị mất chi giống như cha mẹ của họ . Sẽ khó xác định  hơn đối với trường hợp người khuyết tật bẩm sinh , bởi có một số khuyết tật mang tính di truyền và nhiều khuyết tật không di truyền . Có những khuyết tật di truyền theo giới tính của đứa con được sinh ra . Xác định vấn đề này cần tới những cơ sở , những người có chuyên môn .
Trong trường hợp người khuyết tật mang tính di truyền thì họ cần được chỉ định chống thụ thai hoặc chỉ được thụ thai có chọn lọc . Nên thực hiện các biện pháp triệt sản nếu khuyết tật của họ mang tính di truyền . Triệt sản trường hợp này có thể thực hiện sớm trước khi giải quyết vấn đề về giới tính đối với họ . Điều đó cũng lường trước hậu quả về sau có thể xảy ra . Với đối tượng người khuyết tật này cần phải chu đáo về vấn đề tinh thần đối với họ . Bởi cần phải lường trước một tình huống xấu nhất là có thể sau này nhỡ không may mắn , họ bị lạm dụng tình dục .       
Khi đã xãc định được khả năng sinh dục của người khuyết tật thì không đơn giản họ có thể có được cuộc sống tình dục ngay được . Bởi việc tìm kiếm đối tác phù hợp với họ sẽ mất một khoảng thời gian là rất dài . Khi đó cần có biện pháp hỗ trợ bù lấp khoảng thời gian trống . Vấn đề quan tâm nhất là việc thủ dâm của người khuyết tật .
Thủ dâm là vấn đề được chấp nhận ở người bình thường nhưng không được khuyến khích . Đối với người bình thường , người ta không khuyến khích việc thủ dâm , bởi việc thủ dâm có thể tạo nên sự lệch pha trong QHTD về sau này  khi họ có gia đình . Nhưng đối với người khuyết tật , thương tật , việc thủ dâm có thể có thể nên được khuyến khích . Bởi vì việc xếp đặt tạo điều kiện cho người thương tật có cuộc sống tình dục có thể không thành công . Tức là rất có thể, họ không được sống trong mô hình gia đình vì không tìm được đối tượng khác giới phù hợp . Khi đó, thủ dâm , tự giải quyết vấn đề sinh lý sinh dục là sự lựa chọn  suốt đời .
Người thương tật cần sự trợ giúp về những kiến thức sinh lý , về vệ sinh sinh dục , và họ còn cần cả những kiến thúc về tình dục mà họ không có khả năng tự mình khai thác tiếp cận . Không những chỉ giúp đỡ họ về nhận thức mà có rất nhiều trường hợp , họ cần giúp đỡ trong thực hành . Một vấn đề rất lớn nảy sinh khi đối tượng người thương tật cần trợ giúp thực hành trong vấn đề sinh lý sinh dục . Đó là vấn đề liên quan đến đạo đức và luân lý . Bởi vì rất có thể và rất nhiều khả năng người trợ giúp là những người thân cận trong gia đình như cha mẹ , anh chị em ..vv... của người thương tật .
Giả sử trong trường hợp người thương tật không có khả năng điều khiển tay, nhưng cơ quan sinh dục hoàn toàn hoạt động bình thường . Khi đó cần thủ dâm phải có người trợ giúp tác động tác động đến bộ phận sinh dục của họ. Trong khi người trợ giúp rất có thể là người gần gũi như bố , mẹ , anh chị em  của người thương tật . Thế thì đó có bị coi là hành động loạn luân hay không . Chuyện này chúng ta xem luật pháp quy định như thế nào . 
Điều 150 Luật Hình sự năm 1999 của Việt Nam quy định khung xử phạt đối với tội loạn luân là:
Người nào giao cấu với người cùng dòng máu về trực hệ, với anh chị em cùng cha mẹ, anh chị em cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha, thì bị phạt tù từ sáu tháng đến năm năm.
Như thế thì mổ xẻ từng câu chữ trong luật pháp thì hai người trực hệ có hành vi giao cấu với nhau là vi phạm pháp luật .Thế thì hành động tác động đến bộ phận sinh dục hoạt động sinh lý của người khác ( thủ dâm ) thì không phải là hành động giao cấu với họ. Tuy nhiên đối với những người bình thường hành động liên quan đến sinh dục xảy ra giữa những cùng huyết thống là điều không thể chấp nhận được về mặt đạo đức .Nhưng ở đây , đối với người thương tật , không có khả năng tự giải quyết được một vấn đề sinh lý của bản thân thì việc trợ giúp nên được chấp nhận . Nói một cách cụ thể hơn thì chúng ta nên chấp nhận người cùng huyết thống được hỗ trợ thủ dâm cho người thương tật nếu họ không có khả năng tự giải quyết vấn đề sinh lý sinh dục cho bản thân mình .
Nói thì như thế , nhưng thực hiện được là rất khó khăn . Bởi vì việc đó tạo nên một áp lực tâm lý rất lớn đối với người làm công việc hỗ trợ . Bởi thông thường chúng ta sẽ rất khó khăn nếu phải thủ dâm cho một người không phải là người yêu hay vợ chồng của mình . Dẫu sao nếu người trợ giúp có một tình thương sâu sắc , có một sự sảm thông chia sẻ , có một sự gần gũi kín đáo với người thương tật thì việc hỗ trợ họ có phần thuận lợi hơn .Và đối tượng trợ giúp đó không ai khác là người cùng huyết thống với người thương tật . Xét về tâm lý và điều kiện thì những phụ nữ cùng gia đình với người thương tật là đối tượng phù hợp nhất để trở thành người trợ giúp trong vấn đề này cho dù người thương tật có thể là nam hay là nữ .
Cụ thể hơn thì người mẹ có thể trợ giúp cho con gái hoặc con trai của mình bị thương tật trong vấn đề sinh lý sinh dục ( thủ dâm ) . Người chị đã có gia đình ( đã có kinh nghiệm tình dục ) có thể hỗ trợ cho em gái bị thương tật của mình  ..vv ...
Trong một điều kiện thuận lợi là tìm được một đối tác giới tính cho người thương tật thì phải xem xét tới khả năng họ có thể giao hợp được với nhau hay không . Chúng ta cũng biết là đối với người bình thường , mõi chúng ta đều gặp phải những khó khăn rất lớn khi bắt đầu có cuộc sống tình dục . Khó khăn của mỗi người bình thường gồm áp lực tâm lý và sự phù hợp thực thể . Phải có một thời gian thì bộ phận sinh dục của hai người mới hoàn toàn phù hợp với nhau , khi đó việc giao hợp mới tiến hành được thuận lợi và dễ dàng . Nhưng đối với người thương tật , rất có thể họ không  tự khắc phục được những khó khăn khi giao hợp với nhau .Cho nên phải chắc chắn hai người thương tật phải giao hợp được với nhau nếu họ đến với nhau . Nếu việc tác thành cho họ mà họ không thể tự QHTD được với nhau thì kết quả trở nên tác dụng ngược . Cuộc sống của họ không được cải thiện tích cực mà trở nên tồi tệ hơn .
Thế nên việc hỗ trợ cho họ có thể QHTD dễ dàng cần tiến hành trước khi tác thành cho họ . Để đảm bảo khi tác thành vợ chồng , họ chắc chắn giao hợp được với nhau .Thông thường sự cản trở trong giao hợp gặp ở bên nữ giới nhiều hơn . Vì thế cần hỗ trợ nữ giới cho tốt khi có ý định kết hôn cho họ .Tùy từng mức thương tật cụ thể của người nữ giới mà sự hỗ trợ cho họ với mức phù hợp . Với những người bình thường thì mọi việc liên quan đến chức năng giao hợp của nữ giới được coi là cấm kỵ và hoàn toàn riêng tư của họ . Nếu có khó khăn sau này thì đó là việc riêng tư của họ và họ phải tự giải quyết . Nhưng với người thương tật , có thể cần đến sự can thiệp phụ khoa để họ có thể giao hợp mà không gặp trở ngại gì .
Sự can thiệp cần đảm bảo hai vần đề gồm thực thể và cảm xúc . Cần nong rộng âm đạo cho họ bằng một số thủ thuật phụ khoa hoặc tự họ hoặc người hỗ trợ giúp đỡ  thực hiện theo hướng dẫn chuyên môn . Những khái niệm về trinh tiết đối với người thương tật là nữ giới có thể nên bỏ qua . Bởi vì sẽ rất khó khăn nếu đối tác của họ cũng là người thương tật lại phải thực hiện việc giao hợp lần đầu tiên trong cuộc đời giống như những người bình thường .
Người nữ giới thương tật cũng cần đảm bảo có được một cảm xúc sinh lý sinh dục nhất định trước khi họ thủ dâm hoặc người trợ giúp thủ dâm cho họ . Bởi đó là điều kiện cần thiết , có ý nghĩa tích cực trong cuộc sống khi họ có gia đình . Bởi cảm xúc sinh lý sẽ cuốn hút người nữ giới thương tật đảm nhiệm tốt cuộc sống sinh lý sau này với đối tác . Cảm xúc cũng là điều kiện để giúp cho việc nong rộng âm đạo âm đạo cho họ dễ dàng hơn .
Tóm lại quá trình hỗ trợ cho người nữ giới thương tật theo từng bước . Nhận thức tình dục giao hợp .Thử nghiệm thủ dâm để đạt đến cảm xúc . Khi có cảm  xúc thì tiến hành nong rộng âm đạo . Áp dụng biện pháp tránh thai hoặc triệt sản nếu là đối tượng cần áp dụng . Cuối cùng mới tiến tới kết đôi cho họ .
Khi người thương tật bắt đầu có cuộc sống đôi lứa , cần thiết phải quan tâm xem họ đã sinh hoạt tình dục có kết quả chưa và có những hỗ trợ cần thiết đối với họ . Bởi họ không dễ dàng tự khắcp phục được những khó khăn thầm kín cá nhân như những người người bình thường .
Với những quan niệm trên , hy vọng sẽ cải thiện và nâng cao chất lượng sống cho những người khiếm khuyết , những người thương tật . Chắc chắn tình trạng sức khỏe của người thương tật sẽ được cải thiện nhiều khi tinh  thần của họ được nâng cao thông qua việc tận dụng khai thác chức năng sinh lý sinh dục của bản thân họ .


0 Comments:

Đăng nhận xét